Mì kéo sợi vừa vớt ra khỏi nồi, trên bàn đã bày sẵn món thịt xào hẹ ớt và thịt xào cần tây ớt thơm phức, được đậy lồng bàn cẩn thận.
Chỉ nhìn mấy món này thôi là Triệu Thế Kiệt đã ưng bụng rồi. Ông nuốt nước bọt cái ực, nói: "Không có ý kiến, không có ý kiến gì sất! Mâm cơm thế này thì đến nhà ăn cơ quan bọn tôi chưa chắc đã bì kịp. À đúng rồi, tôi phải đóng tiền ăn nữa chứ."




